Thuỷ Thu Lê Thị

Main Article Content

Abstract

Hệ thống ngân hàng đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển các quan hệ kinh doanh, thương mại giữa các chủ thể trong nền kinh tế thị trường hiện nay. Ngân hàng là trung gian giữa người đi vay (cá nhân, tổ chức có nhu cầu về vốn) và người cho vay (người gửi tiền), trên cơ sở đó đảm bảo sự luân chuyển vốn nhịp nhàng giữa người thừa vốn và người thiếu vốn. Tuy nhiên, để đảm bảo sự hoàn trả các nguồn vốn vay và hạn chế rủi ro trong hoạt động cho vay, ngân hàng phải áp dụng nhiều biện pháp. Có thể nói, việc áp dụng các biện pháp này có ý nghĩa vô cùng quan trọng, góp phần đảm bảo tính thanh khoản của ngân hàng, là nhân tố quan trọng quyết định sự tồn tại và phát triển của cả hệ thống ngân hàng, hạn chế sự phá sản tổ chức tín dụng và khủng hoảng ngân hàng. Tuy nhiên, mỗi một quốc gia có những đặc thù riêng trong việc qui định về các biện pháp trên. Trong phạm vi bài viết này, tác giả tập trung phân tích pháp luật của Liên Bang Nga (Nga) về các biện pháp hạn chế rủi ro trong cho vay ngân hàng, so sánh với pháp luật Việt Nam về vấn đề này, từ đó rút ra bài học kinh nghiệm cho Việt Nam trong việc hoàn thiện pháp luật về các biện pháp hạn chế rủi ro trong cho vay ngân hàng